Võ Thị Sáu - Nữ Anh Hùng Huyền Thoại Vùng Đất Đỏ


Tài nguyên thư viện

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • MƯA ĐỎ/ CHU LAI


    BẢN TIN THƯ VIỆN

    Đọc sách có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với học sinh, bởi đó là con đường ngắn nhất giúp các em tiếp cận tri thức và nuôi dưỡng ước mơ. Mỗi trang sách mở ra một thế giới mới, nơi các em có thể khám phá lịch sử, khoa học, thiên nhiên hay những câu chuyện giàu cảm xúc. Nhờ đọc sách, học sinh rèn luyện được khả năng tập trung, ghi nhớ, tư duy logic và ngôn ngữ – những kỹ năng cần thiết cho việc học tập ở trường. Không chỉ vậy, sách còn bồi đắp tình cảm, giúp các em biết yêu thương, biết sẻ chia và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp xung quanh. Trong thời đại công nghệ với nhiều yếu tố gây xao nhãng, việc duy trì thói quen đọc sách càng giúp học sinh cân bằng tâm trí, giảm phụ thuộc vào thiết bị điện tử và tạo nên lối sống lành mạnh. Mỗi cuốn sách giống như một người thầy thầm lặng, đồng hành cùng các em trên hành trình trưởng thành, giúp mở rộng tầm nhìn và khơi dậy những tiềm năng của bản thân. Vì vậy, đọc sách không chỉ là sở thích mà còn là chìa khóa dẫn các em đến tri thức, nhân cách và tương lai tươi sáng

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z7474971018187_6e5890ba2b4f004ad9dac83a9be29567.jpg Z7474971012550_94b7880262200e1b743b0ae1bf930d27.jpg Z7474971031574_151d030b10d0bc64090bb05608bdd4d6.jpg Z7474971027608_e651140b369dfb901f61bd1e1416fbb5.jpg Z7474970998359_cea7ae3d0aa08a9f0d2ba84185821fe0.jpg Z7474971029502_a23892bc3e4e542dcca12744c6ebc619.jpg Z7474945962354_f6c4a68941771667291e508882a2e482.jpg Z7474945936340_50be177450e24f206f6621a706db8adc.jpg Z7474945973420_10d2006d55424eaaa31bc886ee1f96b1.jpg Z7474945967149_178398f5e2c0af8bb353bd160056d463.jpg Z7474945978439_3a17e1ac0f94d99d5c1260e0fcc3950a.jpg Z7474922297215_01c262e11233cdb5dc54b3e9743196d6.jpg Z7412122208065_7fd9a3cd4e879de26ef86d905ee787a9.jpg Z7412087769302_589e2e6f26471785ecd42e4076d4747e.jpg Z7327879595533_68f70ce79894e229db78bcbb53484e53.jpg Z7327879561413_436760ca35b6d8b5d1742c607548fbc6.jpg Z7327879586422_a65d49f740788a8c3c9ce08c494d5600.jpg Z7331449423218_20ab8f6222ab0ecd7e5ea7c353ce2dcb.jpg Z7332565078395_6763b9875c06660ee3d02cf4381be95c.jpg Z7332564277773_aef8b34b4566fa190f54dfb1041ba1c1.jpg

    💕💕 MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN - MỪNG ĐẤT NƯỚC ĐỔ MỚI CHÀO XUÂN BÍNH NGỌ 2026💕💕

    BÁC HỒ VỚI HỌC SINH SINH VIÊN


    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    BÔNG SEN VÀNG

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Nga
    Ngày gửi: 09h:41' 16-12-2025
    Dung lượng: 432.6 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Bông Sen Vàng

    Tác giả:  Sơn Tùng 
    Nhà xuất bản:  Nxb Thông Tấn 
    Nhà phát hành:  Đinh Tị 
    Khối lượng:  330.00 gam 
    Định dạng:  Bìa mềm 
    Kích thước:  13.5 x 20.5 cm
    Ngày phát hành:  06/2007
    Số trang:  320
    ------------------------Epub (02/2019): @lamtam, tve-4u.org

    https://thuviensach.vn

    TỪNG GIỌT NƯỚC NHỎ THẤM VÀO LÒNG ĐẤT CHẢY VỀ MỘT
    HƯỚNG MỚI THÀNH SUỐI THÀNH SÔNG. BIẾT BAO NHIÊU GIỌT
    NƯỚC NHỎ HỌP LẠI MỚI THÀNH BIỂN CẢ. MỘT PHO TƯỢNG
    HAY MỘT LÂU ĐÀI CŨNG PHẢI CÓ CÁI NỀN ĐẤT VỮNG CHẮC
    MỚI ĐỨNG VỮNG ĐƯỢC.
    NHƯNG NGƯỜI TA DỄ NHÌN THẤY PHO TƯỢNG VÀ LÂU ĐÀI
    MÀ KHÔNG CHÚ Ý ĐẾN CÁI NỀN. NHƯ THẾ LÀ CHỈ THẤY CÁI
    NGỌN MÀ QUÊN MẤT CÁI GỐC.
    HỒ CHÍ MINH
    (Tuyển tập, Tâp II, trang 480)


    https://thuviensach.vn

    1.
    Đã qua giờ Mão sang Thìn. Mặt trời len lỏi mới ra khỏi những vầng mây
    vảy rồng. Từ góc trời đông, mộ tia năng vàng xuyên qua tán cây chè vối
    đậu vào thau nước để trên sân ngời lên ánh sắc lung linh chiếu vào tốp học
    trò nhỏ của thầy Nguyễn Sinh Sắc đang giờ viết tập.
    Côn tô nét chữ cuối cùng, đặt bút xuống, ngồi thẳng người, ngực hơi
    nâng lên phía trước, đầu nghiêng nghiêng ngắm những hàng chữ viết tập
    mà cha cho mẫu trước lúc vào Quốc Tử Giám dự bình văn. Côn gật gật
    đầu, tự tin bài viết tập của mình sẽ được nhiều dấu khuyên của cha. Và hình
    ảnh cha ẩn hiện trong đầu, văng vẳng bên tai tiếng cha dặn học trò lúc đi:
    - Dù thầy vắng mặt, các trò vẫn luôn luôn như thầy hiện diện thì mới là
    người học trò: Đức ngôn thịnh lễ ngôn trung (đức nhiều lễ kính).
    Một con mèo cái có dáng và bộ lông báo, bốn chân đi bít tất trắng từ trên
    bàn thờ nhảy xuống phản, đi rón rén đến bên Côn, cất tiếng gọi: me..o
    m..eo... Côn xoay người đón bế con mèo, vuốt ve nó. Con mèo nũng nịu
    dúi dúi cái đầu lông mượt như nhung vào lòng Côn và hai mắt lim dim như
    vòi được ru để ngủ. Mấy bạn ngồi gần Côn đang chăm chú viết, dừng bút
    nhìn trìu mến con mèo ngoan ngoãn trong vòng tay ôm ấp của Côn. Nhìn
    âu yếm nhất, trìu mến nhất là hai cặp mắt trong sáng Công Tôn Nữ Huệ
    Minh và Lê Thị Hạnh ngồi bàn riêng ở gần cửa đi vào buồng Hoàng Thị
    Loan, thường gọi là bà cử Sắc hay thím cử Sắc.
    Nguyễn Sinh Khiêm, mặt thoáng một nét nghiêm, nhắc Côn:
    - Côn! em viết xong rồi còn phải giữ yên tĩnh để các bạn khác viết chứ.
    Em quên lời cha dạy lúc sáng à?
    Côn dí ngón tay trỏ vào con mèo
    - Tại con mèo cưng ni, anh ạ.
    - Em không nhận lỗi, mà còn đổ cho mèo?
    - Em vẫn ngồi yên xem lại bài thì bé mèo đến quấy rầy em đó.

    https://thuviensach.vn

    - Em phát cho nó mấy cái đuổi nó đi, lúc khác hãy...
    Diệp Văn Kỳ vỗ vỗ vào đầu con mèo, nói nhỏ:
    - Phát nhè nhẹ ri, dọa nó thôi. Nó ngoan lắm!
    Tôn Thất Tuấn, trạc tuổi với Khiêm, ngồi gần Kỳ, sải tay sang phát mạnh
    vào lưng con mèo. Bị đánh bất ngờ, con mèo nhảy vọt ra khỏi lòng Côn,
    chạy vào buồng, đứng trên khung cửi dệt nhìn ra lớp học, kêu me...o
    me...o... Côn nhìn theo con mèo, hai mắt chớp chớp vẻ xót xa. Kỳ chau
    mày định đấm trả Tuấn một cái lỗi đánh mèo vô cớ. Nhưng Côn đã kéo tay
    Kỳ lại, giọng Côn hơi dỗi:
    - Cậu Tuấn đánh mèo đang ngủ trong tay tôi thì có khác chi người "đánh
    chó không ngó chúa", đó nha.
    Tuấn cười hề hề như chẳng có can cớ gì đến mình cả. Bốn anh học trò
    lớp chuẩn bị thi Hương, ngồi bên cửa sổ phía hồi nhà đều quay lại, một anh
    nói:
    - Cậu Tuấn xin lỗi cậu Côn đi.
    - Tôi... tôi xin lôi cậu Côn nghe. Côn cười tươi, nói:
    - Cậu Tuấn đánh mèo thì xin lỗi mèo mới phải chớ.
    Cả lớp học cười vui vẻ. Kỳ chạy vào buồng định bắt con mèo ra cho
    Tuấn xin lỗi, nhưng con mèo đã nhảy tót lên xà nhà.
    Hồ Quang, người học trò nghèo, vẫn cặm cụi viết.
    Cả lớp đã viết xong bài tập. Mỗi người đặt nghiên mực của mình vào bàn
    độc thành hàng ngay ngắn, cho bút vào ống, đậy nắp chặt để mang theo về
    với sách học. Đám học trò nhỏ chạy ra ríu rít trên sân. Bốn người học trò
    lớn xếp bốn bài tập thành chồng trên án thư của thầy. Bước ra khỏi cửa, bốn
    người giương bốn ô lên, chân đất, quần trắng, áo dài lương, khăn nhiễu, tóc
    búi đụm, dáng đi đường bệ nho sinh, cử tử.
    Huệ Minh và Hạnh bị cảm, cố gắng đi học nhưng không dám về dưới
    nắng trưa, hai cô ngồi đợi gia nhân đưa xe đến đón. Hai cô giở đồ thêu ra
    và ngồi thêu tại bàn học.

    https://thuviensach.vn

    Thấy trời nắng to, Khiêm bê củi trong bếp ra sân phơi. Huệ Minh, Hạnh
    chạy vào bê giúp, nhưng Khiêm ngăn lại:
    - Đừng... xin mệ và cô đừng... cảm ơn. Mệ và cô đang còn ốm mà. Ngay
    lúc đó Hồ Quang, Kỳ, Côn - từ ngoài vườn đang đuổi bắt chuồn chuồn - đã
    chạy vào bê củi ra sân... với Khiêm. Côn trách anh:
    - Chẳng gọi em, anh bê củi một mình!
    - Có nhiều nhặn chi, một mình anh làm cũng được.
    - Mỗi người mần một chút vừa vui, vừa lẹ việc chớ!- Cậu Quang trải mớ
    củi ra giữa sân, nói.
    - Cậu Khiêm còn khách khí với tụi tui nghe!- Kỳ nói vui khi xong việc.
    Khiêm thanh minh:
    - Đâu có rứa. Cậu Kỳ nghĩ "oan" cho tôi rồi. Tuấn đi ra ngõ đứng nói
    chuyện với một nho sinh, học lớp ôn thi Hương.
    Không kể gì nắng găt, Côn và Kỳ lại lúi húi theo bắt hai con chuồn
    chuồn bên dọc hàng dâm bụt.
    Côn nhón chân, cúi sát bên bụi cây đi lò dò, tay sải ra đằng trước chìa hai
    ngón tay bắt được con chuồn chuồn sứ.
    Kỳ không cúi được thấp, bước nặng chân, con chuồn chuồn thấy động
    bay lên lại sà xuống đậu. Côn nhắc khẽ Kỳ:
    - Cúi thấp nữa... thấp xuống nữa... nhón bàn chân lên, đi bằng ngón chân
    thôi...
    Đi được vài bước, không chịu được mỏi, Kỳ thẳng người lên. Con chuồn
    chuồn vội bay vụt lên sang bên kia vườn. Hai cặp mắt ngây thơ nhìn theo
    con chuồn chuồn lấp lánh ánh biếc dưới nắng trưa mênh mang.
    Kỳ thở dài:
    - Tiếc quá. Con chuồn chuồn voi đẹp chưa từng thấy.
    - Tại cậu, bắt chuồn chuồn mà đi ào ào như đuổi chuột, bắt sao được?

    https://thuviensach.vn

    - Cậu Côn dẻo người. Cúi xuống lâu mấy cũng được, đi nhẹ như mèo.
    Có lẽ cậu cầm tinh con mèo.
    Côn cười, hai ngón tay cầm đuôi con chuồn chuồn bàn tay kia chìa ra
    cho nó đậu lên. Con chuồn chuồn vẫy vẫy cánh, sắc biếc ánh lên lấp lánh.
    - Đẹp tuyệt - Kỳ tấm tắc khen.
    - Mắt nó giống như mắt con phụng khảm xà cừ ở cánh tủ nhà cậu Tuấn
    hề.
    - Đúng rồi - Kỳ tán thưởng nhận xét của Côn - hai cái cánh nó rất giống
    đai mũ của các quan trong triều thường đội, các cậu nhể.
    - Vì rứa mới gọi là mũ cánh chuồn... hề... hề...
    Kỳ cười khoái trá. Côn gật gật đầu cùng cười vui. Kỳ còn nhận xét thêm:
    - Cái đuôi nó giống cái xiên nhuộm phẩm để vua xiên mứt, kẹo...
    Côn vẻ ngạc nhiên:
    - Vua mà cũng ăn kẹo, ăn mứt như trẻ con chúng mình à?
    Kỳ hơi sững lại, nhắc khẽ Côn:
    - Nói "vua ăn" sẽ bị quở đó, cậu Côn ạ.
    - Không được gọi "ăn" thì gọi là "vua chén" à?
    - Ấy... ấy đừng nói rứa – Kỳ hơi cuống - Các quan thị vệ và bọn lính hộ
    thành nghe được thì nguy to...
    - Không gọi "ăn", không gọi "chén" thì gọi bằng tiếng chi?
    - Phải nói là "vua ngự thiện".
    - Ngồi ăn mà lại... gọi là ngự... thiện? Tối nghĩa lắm - Côn đay giọng.
    - Vua khác người thường mà cậu - Kỳ bào chữa.
    Hai cậu học trò mải mê ngắm ánh sắc con chuồn chuồn và bàn cãi về
    việc gọi "vua ăn", "vua ngồi" không để ý kỹ, giờ Côn mới nhận ra cánh con
    chuồn chuồn bị rách.
    - Thả ra coi nó còn bay được nữa không? - Kỳ nói.

    https://thuviensach.vn

    Côn xòe rộng bàn tay, con chuồn chuồn đậu trong ban tay Côn vây vây
    cánh, đuôi nhúc nha nhúc nhích. Nó nhấc mình bay lên là là rồi đậu xuống
    một cành cây thấp phía xa, Côn, Kỳ chay theo con chuồn chuồn. Côn đưa
    tay ra... nhưng con chuồn chuồn đã bay lên một cành cây cao hơn. Côn phải
    né nghiêng tránh bóng mình khỏi vương vào mắt con chuồn chuồn rồi nín
    thở vươn tay ra túm lấy đuôi, chú chuồn chuồn rướn bay lên không nổi nữa
    đành phải uốn cong bám chặt lấy tay Côn, cánh vẫy vẫy... Côn cười vui với
    bạn:
    - Nó bay còn khỏe lắm. Để lát nữa tôi đưa cho bé Xển. Tội nghiệp, bị bại
    liệt, bé chỉ xển quanh trong nhà!
    - Ừ. Phải rồi - Kỳ hồ hởi nói - được con chuồn chuồn ni, bé Xển sẽ vui
    gấp mấy lần...
    Côn nhìn xuống sân xem bóng nắng:
    - Sắp hết giờ Tỵ. Chúng mình đến bé Xển trở về vẫn còn kịp giờ gia
    nhân đến đón cậu.
    - Được thôi. Đi nào!
    - Khoan, anh Kỳ vô xin mệ Huệ Minh, hay cô Hạnh sợi chỉ màu cột đuôi
    nó thì bé Xển mới giữ được nó chứ.
    - Ừ. Cậu Côn sáng ý đó - Kỳ nói.
    Giữa lúc hai cái đầu chụm lại, cột đuôi con chuồn chuồn sứ thì Tuấn từ
    ngoài ngõ vào, xòe tay chộp lấy. Vì quá mạnh tay, con chuồn chuồn bị đứt
    đuôi, rách nhàu hai cánh.
    Côn thõng hai tay xuống nhìn Tuấn:
    - Anh... Tuấn... - Côn không gọi tiếng cậu một cách bình thường nữa.
    Kỳ tím mặt lại.
    Thấy không ai nói một lời nào khác, Tuấn biết lỗi, đứng ngây người nhìn
    các bạn, lúng túng:
    - Con chuồn chuồn chứ mô phải báu vật chi mà các cậu tiếc hung dữ
    rứa?

    https://thuviensach.vn

    - Từ giờ bọn tôi nỏ chơi với cậu Tuấn nữa. Côn nói dằn từng lời. Kỳ thì
    gay gắt hơn:
    - Tôi sẽ thưa thầy và thưa với hai bác ở nhà. Anh Tuấn đừng trách tôi đó.
    Tiếng nhạc ngựa ngoài xa nghe rõ dần. Huệ Minh và Hạnh ở trong lớp
    chạy ra:
    Để gỡ bí cho bạn, Quang gọi:
    - Các bác ơi, đánh xe vô đây. Tuấn ngăn lại:
    - Ấy chết! phải giữ lễ chứ anh Quang. Học trò không được đưa xe, đưa
    cáng vô tận ngõ thầy học của mình. Nói xong Tuấn lảng đi. Huệ Minh,
    Hạnh, Kỳ, ríu rít chào đi ra xe. Nhưng không thấy Tuấn đâu cả. Kỳ chạy
    vào nhà chỉ có Khiêm và Quang trong đó. Kỳ lại chạy trở ra xe. Hai cô đã
    lên xe song mã đỗ ở trước lối đi ra đường Đông Ba. Kỳ còn chạy kiếm một
    vài nơi quanh mà vẫn không thấy Tuấn. Kỳ đành lên xe về một mình. Hai
    chiếc xe từ từ lăn bánh theo nhịp đi của ngựa. Những con mắt trẻ thơ trên
    hai cỗ xe ngựa ngoái lại nhìn Côn lưu luyến!
    Côn đi trở vào tay vẫn còn cầm con chuồn chuồn sứ cụt đuôi. Nhìn nó
    một lúc nữa rồi Côn để nó đậu lên một cành cây râm mát, khuất vào phía
    trong vườn. Thấy Tuấn từ ngoài đường cái chạy vào, mướt mồ hôi, Côn
    đon đả hỏi:
    - Cậu Kỳ đi tìm khắp, chẳng thấy cậu đâu. Cả hai xe về mất rồi.
    Tuấn hơi ngượng ngập:
    - Gặp xe tiện thì đi, không thì tôi đi bộ vui chân hơn, cậu ạ. Tuấn đứng
    sát bên Côn, giọng thầm thì:
    - Cậu đừng giận tôi nghe. Tôi biết sai rồi. Cậu cũng đừng thưa với thầy...
    Côn tươi cười:
    - Giận dỗi nhau tí chút, xong thôi. Ai lại thưa thầy viêc vặt ấy.
    Tuấn làm lành thật tình. Tuần cầm cái gói bọc giấy vẻ ngường ngượng,
    nài nỉ:
    - Cậu cầm dùm... của nhà làm, ngon lắm.

    https://thuviensach.vn

    - Cái gói chi? Tôi chẳng cầm đâu.
    - Kẹo đó mà. O tôi ở đằng Anh Danh chuyên làm bánh kẹo cho trong
    Nội.
    - Không, cảm ơn cậu. Tôi không dám nhận đâu.
    - Cậu Côn vẫn chưa thứ cho tôi à?
    - Ấy! cậu còn nghĩ tôi hẹp bụng vậy à?
    - Răng nỏ nhận kẹo? Đây. Tôi có hai gói. O tôi cho tôi một gói, một gói
    gởi biếu cậu và cậu Khiêm mà.
    - Tôi hiểu lòng thảo cua cậu lắm. Nhưng từ trước tới giờ mẹ tôi không
    cho anh em tôi nhận bất cứ món quà nào dầu nhiều dầu ít của ai khi chưa
    được cha mẹ cho phép.
    - Đây chỉ là gói kẹo, mô phải quà cáp chi, cậu? Côn nể bạn, nói:
    - Cậu mở ra coi đã.
    Tuấn mở gói, những chiếc kẹo nhuộm ngũ sắc rất đẹp mắt.
    Côn nhón tay cầm hai chiếc:
    - Để cậu khỏi áy náy trong lòng, tôi xin hai cái, tôi một cái, phần anh
    Khiêm một cái - Côn pha trò thêm - Rứa là ... là vui vẻ cả nghe!
    Tuấn nài Côn cầm thêm kẹo nữa. Côn xua tay, lắc đầu chạy vào nhà.
    Khiêm từ trong bếp bước ra, tay cầm cái chổi đót, trách yêu em:
    - Côn giỏi ghê hề. Mẹ đi chợ, mẹ dặn anh, dặn em ở nhà làm chi, em nhớ
    không?
    - Mẹ dặn học xong anh chẻ củi, nấu cơm, em quét nhà, quét sân rồi đi
    khiêng nước giếng thơi về đổ đầy vại.
    - Những việc ấy chưa làm xong em đã bỏ đi chơi?
    - Em chưa làm, giờ em làm, mà anh!
    Côn chạy đến với anh trai, đưa cho anh chiếc kẹo.
    - Kẹo ai cho?

    https://thuviensach.vn

    - Cậu Tuấn đó, anh ạ. Cậu ấy biếu cả gói em không dám nhận, em chỉ
    nhận đủ phần anh một cái, em một cái, để cậu ấy vui lòng.
    - Em biết xử sự rồi đó.
    - Em đã biết "xử thế", nói theo lời cha thường dặn, chớ anh! Hai anh em
    cười vui vẻ. Bỗng nghe tiếng chẻ củi đằng sau nhà bếp, Côn chưa kịp hỏi
    anh thì Khiêm nói:
    - Quang đang chẻ hộ anh em mình.
    - Anh và em chia nhau một cái, còn cái kẹo này đưa phần Quang, anh ạ.
    Côn cầm chiếc kẹo chạy ra sau nhà đưa cho Hồ Quang, người học trò mà
    cha mẹ không có đất cắm dùi, sống lênh đênh trong chiếc thuyền te trên các
    dòng sông.
    *
    Mặt trời chênh chếch hàng cây bên mái hiên tây. Gió hiu hiu thổi. Hương
    sen thoang thoảng mơ hồ!
    Côn ra cửa Đông Ba đón mẹ chợ về. Côn ngạc nhiên gần như ngơ ngác
    nhìn những mâm cỗ đặt cúng dọc hai bên đường; ở các ngã tư, ngã ba
    đường cỗ cúng lại càng nhiều. Rất nhiều mâm bỏng, nồi cháo hoa, đĩa
    muối, đĩa gạo, có cả vàng giấy, vàng vó la liệt... Ai đi qua mâm cỗ cũng ghé
    nón, cúi đầu tưởng vọng. Thỉnh thoảng có cán, xe ngựa, xe song loan của
    các ông hoàng, bà chúa, các quan Nam, quan Tây đều phải xuống đi chân
    qua nơi đang nghi ngút khói hương.
    Dưới các bóng cây hai bên đường, những tốp người quần áo rách mướp,
    gầy gò, lem luốc đứng lố nhố, tay cầm rá rách, nồi đất, mắt chau háu nhìn
    vào cỗ cúng chờ đợi hương tàn để được cướp cỗ!... Côn chưa gặp được một
    người quen nào để hỏi về cái tích gì mà có lệ cúng này. Từ ngày theo cha
    mẹ vào kinh đô ở, hơn mười tháng, Côn chưa hề gặp cảnh cúng đường
    cúng sá lần nào. Côn tha thẩn ngoài cửa Đông Ba. Không biết đích xác mẹ
    đi chợ nào. Côn chỉ nghe mẹ nói với cha: "Hôm nay ngày lẻ, quanh đây
    không có chợ phiên chính, phiên xép ít người bán sợi. Tôi phải đi chợ xa
    mua sợi, mấy ngày nghỉ dệt rồi...". Mắt Côn luôn luôn hướng về phía cầu

    https://thuviensach.vn

    Gia Hội. Chưa thấy mẹ về nhưng Côn mừng reo lên khi nhìn thấy anh phó
    Tràng, một người hàng xóm sống độc thân tốt bụng:
    - Ồ chú! Ồ chú! chú đã về!
    - Cậu Côn! Cậu đi mô rứa?
    - Cháu đi đón mẹ cháu, bữa ni chú về sớm! không có việc hả chú?
    Anh phó Tràng kéo Côn sát vào người mình, dằn từng tiếng nặng chịch:
    -"Mồng năm, mười bốn, hăm ba.- Đi chơi còn thiệt nữa là đi buôn". Câu
    đã nghe ai nói về ba cái ngày phai kiêng trong một tháng ấy không?
    - Thưa, cháu chưa nghe ai nói chú ạ.
    - Các cụ truyền khẩu về tục lệ kiêng cữ, cậu ấm ạ. Có ông Trời không?
    Có Phật không? Có Chúa không? Có Thánh không? Có Thần không?...
    Chưa biết, nhưng cứ... cứ hay tin cái đã, cậu ạ. Phải tin có sự trừng phạt
    thiêng liêng thì con người càng thêm điều thiện, giảm điều ác, cậu ạ. Bữa ni
    là ngày hai mươi ba tháng năm, tui đi mần thuê, nỏ có ai thuê. Đi không lại
    về không. Đó, cậu coi, tay thợ của tui mà bữa ni đi mần thuê nỏ đắt!.
    - Chú ơi, cháu thưa với chú một việc nhé.
    - Ơ... ờ. Cậu cứ việc bảo ban tui, nỏ phải thưa gửi mần chi với anh phó
    mộc ni, cậu ơi!
    - Cháu nói thật tình mà. Cháu xin chú đừng gọi cháu bằng cậu, xưng tôi
    với cháu. Chú gọi bằng cháu xưng chú với cháu, với anh Khiêm của cháu
    nữa.
    - Tr...ờ...i...đất...ơi. Cậu còn bé thơ, con một ông cử nhân, một ông thầy
    học nổi tiếng mà cậu đối xử, ăn ở bình dân với mọi người hàng xóm, láng
    giềng.
    Anh phó Tràng ngập ngừng giây lát:
    - Cậu có lòng đại nhân quân tử với tui, sướng cái bụng tui lắm. Tui sông
    cô đơn, thèm người hiền. Tui thèm người hiền, chứ ngợm thì có thiếu chi ở
    cái đời ni. Nhưng, để tui xin phép ông cử, bà cử cho danh chính ngôn thuận
    thì cách xưng chú cháu với nhau mới đặng, cậu ạ.

    https://thuviensach.vn

    - Khỏi phải nói với cha mẹ cháu, chú ạ. Cha mẹ cháu thường nói chú là
    chỗ thân tình nhất của nhà cháu ở đây. Cha mẹ cháu không muốn chú gọi
    chúng cháu bằng cậu, không muốn gọi cha mẹ cháu là ông bà.
    - Rứa à... cháu! - anh phó Tràng bật ra tiếng "cháu" một cách hồn nhiên
    mà giọng nói vẫn còn rung ngần ngài ngại!
    - Đó! Chú gọi "cháu" nghe sướng hơn. Chú gọi "cậu" cháu phải nghe
    thôi chứ chẳng thích đâu, chú ạ.
    - Rồi. Việc nớ rứa là xong, nghe cháu. Chừ chú hỏi cháu đi ra đây có
    việc chi?
    - Cháu đi đón mẹ cháu chợ về, chú ạ.
    - Đi về cháu. Mẹ cháu đi chợ Mai mà.
    - Ban sáng mẹ cháu biểu đi chợ chi... cháu, cháu nghe thoáng, quên mất,
    chỉ nhớ là có đi qua Gia Hội, chú ạ.
    - Chú gặp mẹ cháu lúc mới sớm, đi lên cửa Thượng Tứ nói đi chợ Mai.
    Cháu không tin chú à?
    - Cháu... tin lắm...
    Thấy Côn buồn buồn, anh phó Tràng an ủi:
    - Chừ thì có khi mẹ cháu đã về ở nhà rồi, cháu ạ. Ta về cháu. À! Cháu vô
    quán ăn với chú một miếng chi, ấm bụng đã.
    Côn chớp chớp mắt nhìn anh phó Tràng:
    - Chú đi cả ngày không có việc làm, lấy tiền đâu chú cháu ăn quà, hả
    chú?
    - Đã đến nỗi chi mà lo cho nhọc cái bụng hả cháu? Lẽ mô chú mất việc
    một ngày mà đã cạn tiền lưng, gạo bị? Chú mời cháu đi ăn là đã dòm ngó
    vô cái bị dự trữ của mình rồi.
    Côn ngập ngừng, đầu hơi cúi xuống nhìn bàn chân anh phó Tràng to gần
    như cái bẹ cau, bước chắc nịch. Côn níu chặt tay anh phó Tràng:
    - Chú ơi!

    https://thuviensach.vn

    - Cháu lại muốn thay đổi việc chú mời cháu ăn cơm hàng?
    - Cháu mời chú cùng đi về nhà cháu ăn cơm với cha mẹ cháu, với anh
    em cháu. Lúc cháu ra đón mẹ cháu, anh Khiêm cháu đang dọn cơm đợi cha
    mẹ về cùng ăn cho vui, chú ạ.
    - Hề hề... - anh phó Tràng cười to, nói oang oang giữa đường cái - Cháu
    thảo ăn, tốt bụng lắm. Con nòi của giống, ông cha nói nỏ có sai. Cha cháu
    nổi tiếng ngươi nhân cách, người hiền, giàu chữ, trọng nhân nghĩa với cái
    biệt danh mộc mạc:"Ông cử Nghệ". Mẹ cháu một thục nữ đã ba con mà ra
    đường nỏ ai coi là nạ dòng. Bà thảo hiền, thương người như thể thương
    thân. Có một miếng ăn ngon, bà cũng bớt ra chia sớt với bà con xóm giềng.
    Ai đứt bữa, ai tối lửa tắt đèn, ba chìa tay giúp đỡ trong tình lá lành đùm lá
    rách. - Anh vuốt tóc của Côn sắp búi được đụm củ hành. Giọng anh càng
    tha thiết - Các cháu về sau sẽ được hưởng phước lộc của mẹ, của cha. Mẹ
    cháu chữ còn nhiều hơn một số bà phi trong Nội. Chú vô Nội chữa cung
    điện, chữa cả giường, cả ghế của các bà phi, chú được ngửi hương trầm mà
    cũng bị sặc mùi xú uế ở trỏng, cháu ạ... Anh phó Tràng nói một thôi dài nối
    theo một tiếng thở não nuột. Anh hạ giọng:
    - Chú nghe lời cháu về nhà cháu cùng ăn cơm. Cái vui của gia đình chắc
    làm ấm đời chú một phần. Nhưng...
    - Sao lại nhưng nữa, hả chú?
    - Nhưng chú phải ghé tiệm mua một món chi cho thêm tươi tươi bữa
    cơm gia đình, cháu ạ.
    - Không. Cháu không để chú mua một món chi khác nữa đâu. Ở nhà
    cháu còn có cá kho, mắm chua, lại còn nồi cá tươi nấu lát nữa.
    Côn hỏi dồn luôn:
    - Chú ơi!
    - Có chuyện chi hỏi chú nữa?
    - Sao lại có cái tục lệ đem mâm cỗ ra đường cúng, hở chú?

    https://thuviensach.vn

    Anh phó Tràng nhìn sang hai bên đường trầm ngâm, bước chậm lai.
    Giọng nói của anh trầm hẳn xuống:
    - Bữa ni... ngày... hăm...ba... tháng... năm... Ngày Quốc hận, cháu... ơi! Anh cầm gọn bàn tay Côn nhỏ xíu mềm như chiếc lá non - Cả Kinh thành
    quyện mùi hương khói!

    https://thuviensach.vn

    2.
    Tiếng súng Thành chao đưa, màn đêm buông gấp gáp.
    Cửa Thanh khép kín.
    Thành Nội, tấm áo giáp của Đại Nội chìm vào đêm tối.
    Khiêm đang lom khom trên phản làm ngựa cho Côn cưỡi, nghe tiếng
    súng Thành, hai anh em ngừng cuộc chơi. Khiêm nói:
    - Học thuộc bài sớm để rồi xin cha kể cho nghe tích ngày Quốc hận, em
    ạ.
    Côn giao hẹn:
    - Anh hoặc em học thuộc bài trước, ta cùng đợi nhau nghe cha kể, anh
    nhá.
    - Anh chưa lần nào học thuộc bài trước em cả.
    - Thì em đợi anh. Khuya mấy em cũng đợi mà.
    - Đợi anh hay em ngủ lăn ra giường, đánh thức mỏi cả miệng.
    - Em hẹn với anh nhá, hễ thấy em ngủ say gọi không dậy, anh cứ véo đau
    vô đùi em, em tỉnh ngay anh ạ.
    - Ê,...ơi! Vé...o thật đau vô đùi em! Nghe em dặn ngon ơ. Nhưng anh con
    nhớ dạo nọ em học xong, lăn ra ngủ, chưa xếp sách lên kệ, chưa rửa mặt,
    rửa tay chân. Mẹ không cho anh làm thay, bắt gọi em dậy làm xong phần
    việc mới được ngủ. Anh lay mãi em vẫn không dậy, ừ ừ mấy tiếng rồi lại
    ngủ khì. Anh cù vô nách em, cù nhẹ thôi. Vậy mà em cáu lại anh, tuôn ra
    một tràng chữ trách anh:"Đệ niên thượng trĩ. Đệ hữu bất tri giả, huynh tất
    tường vị. Giáo đệ, huynh khởi vong chi hồ?" (Tuổi em còn nhỏ, có điều gì
    chưa biết, anh dạy em, sao anh lại quên điều ấy?). Anh liền bị cha quở trách
    về tội không khuyên bảo em, lại trêu chọc em.
    - Lần ấy em thưa lại ngay với cha, lỗi ở em và em đã xin lỗi anh cơ mà.
    Dọn dẹp xong việc bếp núc, chị cử Sắc ngồi vào khung cửi dệt. Tay chị
    đưa thoi thoăn thoắt. Chị nhắc hai con:

    https://thuviensach.vn

    - Cha các con sắp về đó. Các con học bài đi. Chuyện chi mà ồn lên rứa?
    - Chúng con đang ôn bài, mẹ ạ - Côn nháy mắt với anh.
    - Mẹ đã vào khung dệt rồi. Anh em mình học bài thôi.
    Hai anh em học chung một đèn. Côn lấy que tăm khơi hai bấc thành hai
    ngọn đèn trong đĩa dầu lạc. Khiêm hai tay bưng cằm tựa lên bàn, học nhẩm
    từng chữ. Côn thì viết ra giấy nháp, xướng lên nho nhỏ để nghe từng chữ:
    Ái quốc, nghĩa là yêu nước. Quốc dĩ dân lập, nghĩa là, nước do dân lập nên.
    Dân dĩ quốc tồn, nghĩa là dân còn thì nước còn. Vô dân tắc quốc hà do
    thành, nghĩa là không có dân sao thành nước được? Vô quốc tắc dân hà sở
    tý nghĩa là, không có nước thì dân lấy đâu ra sự che chở? Cố quốc dân tất ái
    quốc, nghĩa là, dân trong một nước thì phải yêu nước...
    Anh cử Sắc vào Quốc sử quán thăm một người bạn là ông Phó bảng Cao
    Xuân Tiếu và mượn ít sách. Anh đi từ sau bữa cơm chiều. Lúc về đến đầu
    sân, anh nhìn vào nhà, lòng bồi hồi, bởi lâu nay anh chăm viêc sách đèn, lo
    việc thi cử và dạy học cho con mình, cho con em bạn bè nhờ, ít khi lưu ý về
    cuộc sống gia đình. Anh quá yên tâm vì đã có Hoàng Thị Loan, người vợ
    hiền đảm đang, gánh vác mọi việc lớn, việc nhỏ trong gia đình. Tôi nay,
    đứng ngoài sân, anh nhận rõ niềm vui hạnh phúc của gia đình mình mà
    tưởng chừng chuyện trong sách, mẹ dệt cửi thâu canh, con đèn sách chuyên
    cần.
    Anh bước vào nhà, giọng ấm áp:
    - Mình nghỉ tay một tý chứ? Làm quần quật cả ngày, tận khuya vẫn
    không rời con thoi.
    - Nhà về muộn rứa... Tôi cố dệt cho xong tấm đũi, bà hàng tấm bên Dinh
    hẹn lấy cho phiên chợ này.
    Khiêm, Côn thấy cha về, xếp sách, đặt vào kệ gọn gàng. Khiêm nháy
    nháy mắt với em:
    - Em nhắc lại với cha, xin cha kể chuyện ngày Quốc hận, nhé.
    - Anh thưa với cha hơn, chứ anh.

    https://thuviensach.vn

    - Em...
    Thấy cha vào, Khiêm thôi không nói với em nữa. Cả hai anh em ríu rít
    chào hỏi cha. Anh Sắc ân cần:
    - Các con đã học thuộc bài chưa?
    - Dạ... đã, chúng con... chúng con thuộc cả rồi ạ.
    - Khiêm thuộc đọc thật làu chứ?
    - Thưa cha, bài ni con thuộc kỹ hơn mọi bài trước đây ạ.
    - Vậy thì con tấn tới lên rồi. Là anh con phải cố gắng học giỏi, làm
    gương sáng cho em.
    - Thưa cha, em Côn sáng dạ. Bà ngoại, mẹ đều nhủ: Bé Côn có cái bụng
    sáng hơn đèn. Con khó học kịp em Côn, cha ạ.
    Anh Sắc cười hiền từ:
    - Con tự xếp mình đứng đằng sau em về đường đèn sách à?
    -...
    - Về miếng ăn, anh nhường em, em nhường anh. Đó là đức tính đáng
    quý. Nhưng việc học phải cùng nhau đua tranh, cùng nhau tấn tới. Bẩm
    sinh thông minh, sáng láng mới chỉ là cái mầm, chưa phải cây ra hoa, kết
    trái. Cha đã từng nói với các con: Ngọc bất trác bất thành khí (ngọc không
    mài dũa không thành của quý). Phải lập chí từ lúc tập cầm bút, tập cầm cày,
    tập cầm cưa, cầm đục, các con ạ.
    Anh cử Sắc không gọi Khiêm đọc bài mà gọi Côn:
    - Côn đọc bài: Ái quốc.
    Côn đứng gần án thư cha, hai tay vòng trước ngực, mắt nhìn vào ngọn
    đèn trên bàn, Côn đọc một mạch rành rọt từ câu mở đầu:"Quốc dĩ dân
    lập"... cho đến câu chót của bài học thuộc lòng.
    Anh hỏi kiểm tra ngay:
    - Con giải nghĩa câu:"Quốc giả, tái dân chi châu dã" đến "kỳ quốc tiểu
    hữu năng hãnh tồn giả".

    https://thuviensach.vn

    Côn thấm lưỡi qua môi, giảng giải:
    - Tổ quốc là con thuyền, dân ở trên con thuyền ấy. Điều lợi, điều hại của
    Tổ quốc chính là niềm vui, nỗi lo của dân. Nếu như người nào cũng nghĩ
    đến lợi riêng mình, không lấy việc nước làm trọng, hoặc còn ra sức phá
    hoại thì còn gì là nước, là dân!.
    - Con về chỗ.
    Anh cử Sắc lại kiểm tra Khiêm.
    - Khiêm giải nghĩa câu: Phản Tổ Quốc, do châu nhân tự huyệt kỳ châu
    dã.
    Khiêm nhìn lên mái nhà, nói:
    - Kẻ phản bội Tổ Quốc khác chi người trong con thuyền lại tự đục thủng
    thuyền.
    - Con về chỗ
    Phút yên lặng. Ti
     
    Gửi ý kiến

    Một thư viện tốt là trái tim của nhà trường – nơi nuôi dưỡng trí tuệ và tâm hồn học sinh


    “Sách mang trong mình sứ mệnh đưa độc giả đi du lịch khắp muôn nơi mà không cần di chuyển một bước.” – Jumpa Lahiri

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TH NGUYỄN THỊ MINH KHAI -TP HỒ CHÍ MINH !